Lịch âm dương

Xem tin theo ngày

< Tháng 4 2018 >
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21
23 24 25 26 27 28 29
30            

Thống kê truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay2885
mod_vvisit_counterHôm qua1691
mod_vvisit_counterTuần này10089
mod_vvisit_counterTuần trước8701
mod_vvisit_counterTháng này31025
mod_vvisit_counterTháng trước60142
mod_vvisit_counterTất cả4261807

Có: 20 khách trực tuyến

Tin tức - Sự kiện

5 món ăn nhất định phải thử khi đến Quảng Bình

Email In PDF.
Quảng Bình không chỉ nổi tiếng với những hang động kì vĩ bậc nhất thế giới mà còn thu hút khách du lịch bởi những món ăn đậm chất dân dã mà bạn không thể bỏ qua khi đặt chân đến nơi này.
1. Cháo bánh canh

Cháo bánh canh bột gạo ăn kèm với ram Ba Đồn nức tiếng.
Cháo bánh canh được làm từ bột gạo (hoặc có thể bột mì) cùng với nước dùng từ xương heo hầm kĩ kết hợp với nhiều loại gia vị. Nước dùng trong tô cháo bánh canh Quảng Bình khá loãng có màu vàng ươm của thịt cua chứ không sền sệt như bánh canh cua.

Có hai loại cháo bánh canh phổ biến, đó là cháo bánh canh tôm thịt truyền thống và cháo bánh canh cá lóc. Cá lóc sau khi luộc sẽ được bóc lấy thịt, xào lên, nêm vừa gia vị rồi thả vào nồi cháo đang sôi sùng sục. Những lát hành, ngò thái mỏng sẽ được rắc đều lên mỗi tô cháo bánh canh đang bốc hơi nghi ngút để vội bưng đến cho khách thưởng thức.

Cháo bánh canh Quảng Bình còn lạ bởi được ăn kèm với rau cải xanh thái nhỏ. Tô cháo canh còn nóng hổi được phủ lên một màu xanh đẹp mắt.
Ngoài ra, cháo canh thường được ăn kèm với ram – tên gọi đậm chất mộc mạc của người dân nơi đây (ở miền Bắc được gọi là nem, miền Nam là chả giò). Đây chính là cặp đôi hoàn hảo cho sự lựa chọn của bữa sáng ấm bụng mà bổ dưỡng.
2. Bánh bột lọc và bánh bèo
Bạn đừng nhầm tưởng bánh bột lọc và bánh bèo ở Quảng Bình sẽ giống với ở Huế nhé. Khác biệt hoàn toàn trong hương vị cũng như cách bày trí đó!

Để làm bánh, người chế biến phải chuẩn bị nhiều nguyên liệu như bột lọc (bột sắn), tôm đồng nhỏ, thịt ba chỉ cắt nhỏ vừa miếng, mộc nhĩ, hành tiêu cùng nhiều loại gia vị khác. Còn nếu làm bột lọc gói lá, phần lá sử dụng là lá chuối được rửa sạch sẽ, lau khô và cắt thành những tấm vừa đủ.
Ngày xưa nếu cầu kì hơn thì còn có nhân măng tươi băm nhuyễn nhưng với cuộc sống hiện đại ngày nay, rút ngắn được khâu làm nhân bao nhiêu thì đỡ tốn thời gian bấy nhiêu. Và trong bánh, tôm là nguyên liệu đóng vai trò chủ chốt không thể thiếu được.
Cắn miếng bánh mềm dai chấm với nước mắm đậm đà, cay thơm đều tan dần trong miệng, mang đến cho thực khách hương vị khó quên.
Bánh bột lọc còn là một trong những món ăn vặt mà teen Quảng Bình nghiền nhất, trong những buổi tiệc hoặc đơn giản là sau giờ học rủ rê nhau đi la cà quán xá.

Bánh bèo dĩa phổ biến ở Quảng Bình.
Đối với bánh bèo Huế, người ta hay ăn bằng chén, một khay tầm 10 đến 15 cái chén nhỏ nhỏ xinh xinh. Nhưng ở Quảng Bình, bánh bèo được biến tấu thành bánh bèo dĩa rất phổ biến và được ưa chuộng.
Những chiếc bánh tròn tròn được xếp đều theo vòng tròn chồng lên nhau, tiếp đến là một lớp mỡ, sau đó là lớp tôm chấy xay nhuyễn được rắc lên đều tay và cuối cùng là chút tóp mỡ và hành phi ăn kèm.

Nhìn dĩa bánh bèo có vẻ đơn giản nhưng để làm nó thì mất rất nhiều công đoạn, từ việc xay bột, xay tôm thịt, chiên tóp mỡ, nấu nước mắm… Mọi khâu phải thật tỉ mỉ để làm hài lòng người ăn.
Gọi một đĩa bánh bèo, chan một tí nước mắm vào đĩa bánh và thưởng thức. Cảm nhận vị mát dịu của chiếc bánh, cùng với vị ngọt bùi thơm phức của tôm, cảm giác giòn tan của tóp mỡ, và sự đậm đà của nước mắm hòa quyện vào nhau sẽ làm du khách không bao giờ quên.
3. Bánh xèo

Bánh xèo miền Trung và bánh xèo Quảng Bình có lớp vỏ giòn tan, lớp nhân tôm giá hấp dẫn cùng với nước chấm cay cay, chua chua đặc biệt tạo nên hương vị khó cưỡng.

Là thứ bánh được làm từ bột gạo, nước cốt dừa, nhân có tôm tươi, thịt heo, bột nghệ, hành tây, giá đỗ, gừng, hành khô và nước mắm. Bánh xèo được ăn kèm với rau sống phong phú như rau cải, xà lách, diếp cá, tía tô, húng thơm, húng quế… còn có thêm chuối chát, khế chua thái lát.

Khuôn bánh dược làm to hơn miệng bát ăn cơm chút, thành khuôn mỏng cao khoảng 1,5 cm. Khi tráng bánh thì bếp phải đỏ lửa và đều như thế bánh mới nở dậy, khi khuôn đã nóng quét mỡ lên bề mặt của khuôn rồi mới tráng bánh lên.
Bánh xèo là thứ bánh có nhân đặc biệt vì thế khi ăn sẽ hòa quyện được tất cả vào một, cắn miếng vỏ đã thấy giòn rùm rụm sướng miệng rồi.
4. Hải sản tươi ngon
Có thể bạn chưa biết, Quảng Bình được du khách bình chọn là một trong những nơi có hải sản ngon nhất Việt Nam vì nồng độ muối biển nơi đây khác hẳn những nơi khác, như Quảng Ninh, Nghệ An, Đà Nẵng, Khánh Hòa…

Nguồn hải sản phong phú nơi đây từ mực, tôm, cá, ngao đến cua, ghẹ, đẻn biển… đều níu chân du khách bởi độ mặn vừa phải và tươi ngon khi tàu vừa cập bến.
Những món làm từ hải sản nơi đây có ngao hấp, mực cơm luộc chấm với nước mắm chanh tỏi, canh cá khoai, cá nục kho tiêu, cua biển nấu canh bí đao… Mới nghe thôi đã thấy hấp dẫn rồi, đây hứa hẹn sẽ là thiên đường ăn uống dành cho những tín đồ mê hải sản.

5. Gỏi cá nghéo
Nếu Phú Quốc có gỏi cá trích thì Quảng Bình có gỏi cá nghéo độc đáo. Cá nghéo là một loại cá xương sụn, có họ hàng với cá mập. Giống cá nghéo không đẻ trứng mà đẻ con. Thịt cá nghéo nạc, ít mỡ, da nhám. Cũng bởi chính vì thuộc loài da nhám nên thịt cá nghéo khá tanh.
Trước khi chế biến phải cạo da bằng nước nóng thì thịt mới hết mùi. Cách chế biến cá nghéo cũng khá đa dạng. Với món khai vị, có thể làm gỏi cá nghéo.
Các mùi thơm của rau sống thêm chút vị nồng của cá khiến cho món khai vị trở nên độc đáo và hấp dẫn hơn hẳn.

Dĩa cá nghéo khiến du khách phải háo hức muốn nếm thử.
Cá nghéo là một loại cá không có tên trên thị trường cũng như trong từ điển của ngành thủy sản. Nó chỉ có trong ngôn ngữ dân gian của ngư dân một số vùng thuộc biển miền Trung.
Bởi vậy, cá nghéo cũng là một món ăn đặc sản rất hiếm khi gặp. Người nào gặp được là một may mắn lớn.

Tuy nhiên có một vài người không ăn được món gỏi này do bị dị ứng với đồ tươi sống chưa qua chế biến!
Trong dịp nghỉ lễ 30/4 – 1/5 sắp tới nếu chưa có kế hoạch đi đâu thì hãy đến Quảng Bình để được vui chơi ở những địa danh nổi tiếng và thưởng thức những món ăn ngon đậm đà mùi vị miền biển Trung Bộ bạn nhé!

Lần cập nhật cuối ( Thứ bảy, 15 Tháng 4 2017 04:29 )
 

Quảng Bình nêu 2 phương án thi hoa hậu hoà bình thế giới

Email In PDF.
Động Thiên Đường được đánh giá mang đến sự khác biệt
cao cho cuộc thi Hoa hậu hòa bình thế giới. Ảnh: Hoàng Táo
Ngày 14/4, ông Hồ An Phong, Giám đốc Sở du lịch Quảng Bình cho hay vừa thẩm định xong phương án tổ chức thi trang phục các dân tộc, nội dung trong khuôn khổ cuộc thi Hoa hậu hòa bình thế giới, dự kiến tổ chức ở tỉnh này vào tháng 10/2017.
Sở du lịch đưa ra 2 địa điểm tổ chức, ở động Thiên Đường và tại một khu nghỉ dưỡng 5 sao nằm ven biển.
Việc tổ chức trong hang động được cho có sự khác biệt cao, làm nổi bật tài nguyên du lịch hang động riêng có của tỉnh Quảng Bình, vốn được mệnh danh là "vương quốc hang động".
Chương trình dự kiến gồm 600 người, kéo dài trong 3 tiếng và diễn ra hoàn toàn trên cầu thang gỗ có sẵn, không tiếp xúc với nền hang hay thạch nhũ nên được đánh giá “không ảnh hưởng đến cảnh quan hang động, không có tác động bất thường so với hoạt động tham quan”.
Động Thiên Đường có khả năng đón 7.000 khách tham quan mỗi ngày. Ảnh: Hoàng Táo
Theo Sở du lịch, Động Thiên Đường có khả năng đón 7.000 khách tham quan mỗi ngày, cùng lúc đón được 1.500 người. Năm 2013, tại đây từng tổ chức chương trình kỷ niệm 10 năm di sản Phong Nha - Kẻ Bàng với sự tham gia trên 500 người.
Tuy nhiên, việc tổ chức tại hang động cũng khiến số người xem bị hạn chế, công tác hậu cần khó khăn, di chuyển xa, có thể bị mưa lũ ảnh hưởng…
Trong khi đó, việc tổ chức tại khu nghỉ dưỡng có tính an toàn cao, đảm bảo hậu cần, an ninh, có đội ngũ chuyên nghiệp, thuận lợi giao thông… phù hợp với yêu cầu cuộc thi quốc tế.

Sở Du lịch Quảng Bình đánh giá tổ chức tại khu nghỉ dưỡng ven biển là phương án an toàn, đảm bảo chất lượng, thương hiệu cho cuộc thi.
Hiện UBND tỉnh Quảng Bình vẫn chưa có quyết định cuối cùng về địa điểm tổ chức cuộc thi.
Trước đó, lãnh đạo Sở Du lịch Quảng Bình cho rằng việc tổ chức phần trình diễn trang phục dân tộc trong động Thiên Đường không ảnh hưởng đến bảo tồn thiên nhiên. Tuy nhiên, ông Lê Thanh Tịnh, Giám đốc Ban quản lý Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ bàng, lo ngại bất cứ hoạt động nào của con người dù ít hay nhiều đều tác động đến các giá trị, làm thay đổi môi trường trong hang động.
"Khi tụ tập đông người, lượng khí CO2 thải ra tăng lên, sẽ làm cho màu sắc tự nhiên của khối thạch nhũ thay đổi, không còn sáng bóng, lấp lánh như bây giờ", ông Tịnh phân tích.
Động Thiên Đường nằm trong phân khu rừng phục hồi sinh thái, thuộc vùng lõi núi đá vôi của vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng. Động được phát hiện năm 2005 do Hiệp hội Hang động Hoàng gia Anh, với tổng chiều dài 31,4 km. Do vẻ đẹp của nhũ đá và măng đá trong động, họ đặt tên động này là Thiên Đường.
Trong hang động Thiên Đường có nhiều khối thạch nhũ và măng đá kỳ ảo. Nhiệt độ bên trong động luôn chênh lệch so với bên ngoài khoảng 16 độ C.
Hoàng Táo
 

Quảng Bình: Vào dãy Răng Lược tìm loài gà quý hiếm nhất thế giới

Email In PDF.
Hai loài gà tuyệt đối không còn nơi nào khác trên toàn cầu ngoài Khe Nước Trong (Lệ Thủy) và Phong Nha – Kẻ Bàng (Quảng Bình).
Hai loài gà tuyệt đối không còn nơi nào khác trên toàn cầu ngoài Khe Nước Trong (Lệ Thủy) và Phong Nha – Kẻ Bàng (Quảng Bình). Chúng đang được người Vân Kiều và A Rem, Ma Coong xem như những vị thần linh dẫn đường cuộc sống nên bảo vệ theo cách bản địa. Ấy là gà lôi trắng và gà lôi hông tía.
Phượng hoàng Khe Nước Trong
Trong rặng Trường Sơn hùng vĩ qua Làng Ho xã Kim Thủy (Lệ Thủy, Quảng Bình) có dãy núi được anh em Vân Kiều đặt tên là Răng Lược, nó là một cổ núi từ hàng triệu năm trước.
Bên trong, một hệ sinh thái đa dạng, phong phú, mọi thứ vẫn còn gần như nguyên sinh với vô số loài động thực vật hoang dã. Một loài trong đó được xác định chỉ còn duy nhất trên thế giới mới tồn tại ở vùng Khe Nước Trong, ấy là gà lôi lam trắng.
Đây là loài gà mà người Vân Kiều xem là phượng hoàng. Ông Hồ Cao ở Làng Ho (Kim Thủy) cho biết: “Gà lôi trắng rất thiêng, nơi nào nó xuất hiện, nơi đó người Vân Kiều dựng bản làng và được yên bề bình an, nơi nào nó cất tiếng gáy, nơi đó mùa vụ tốt tươi. Nơi nào từng có bóng dáng nó mà sau này biến mất, đất đó dữ ít, lành nhiều. Gà lôi trắng được dân mình xem là phượng hoàng vì nó đẹp và rất quý, rất khó tìm kiếm nó, và khi thấy nó thì phải quỳ lạy từ đằng xa, vì bộ lông, đôi mào cũng như bộ đuôi của nó dài và đẹp khó diễn tả. Nó đẹp hơn cả công chứ không thể đùa. Nhưng quan trọng nó thiêng”.

Gà lôi trắng còn duy nhất trên thế giới tại Quảng Bình
Những người già nhất bản làng Vân Kiều ở Kim Thủy đều kể rằng, ngày xưa gà lôi trắng khá nhiều, nó sống giáp với người Kinh, sau dần chúng phải rút lên vùng Làng Ho heo hút bởi nạn phá rừng và đặt bẫy khiến chúng dần hiếm hoi.
Với người Vân Kiều, khi con trai trưởng thành, để đánh dấu lễ lớn lên với thần núi, họ phải đi săn cho được một cặp phượng hoàng Khe Nước Trong gồm con đực, con mái. Khi về, bộ lông được làm khô, phơi nắng, những cái đẹp nhất, rực rỡ nhất được kết vào nhau rồi buộc vào tóc của những chàng trai lực lưỡng vừa lớn phổng.
Đám thanh niên có được “vòng nguyệt quế” phượng hoàng ấy luôn tự hào về khả năng của mình trong săn bắn, có vợ đẹp, bảo vệ dân bản. Già Hồ Cao cho biết: “Có được mấy cái đuôi con phượng hoàng thần linh ấy thì đi mô ai cũng ngưỡng mộ. Nay mình 80 tuổi vẫn còn nhớ ngày xưa đang nhỏ đã săn được một cặp trống mái và làm lễ trưởng thành khi còn mới 15 tuổi, lúc đó tự hào lắm. Mình có vợ sớm và con đông, săn bắn tốt, bảo vệ dân bản được là nhờ linh hồn nó phù hộ đấy”.
Gà lôi tía với một số cá thể
Thưa chuyện với giới nghiên cứu được biết, nó hiếm đến mức, đặt bẫy ảnh mới có thể họa may nó đi ngang qua chạm vào tia laze thì máy ảnh mới có thể bắt hình. Từng có tài liệu nói nó đã tuyệt chủng ngoài tự nhiên.
Lần đầu người ta bắt gặp chúng vào đầu thế kỷ XX với phân bố từ Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên Huế. Rồi càng ngày rừng núi thu hẹp dần, loài gà thuộc họ chim này vắng bóng trong các cuộc điều tra đa dạng sinh học khiến người ta nghĩ chúng đã tuyệt chủng. Bởi đo đếm tự nhiên thì quá hiếm gặp, nó hiếm đã đành nhưng ngày càng thu hẹp quần thể mới là điều đáng lo ngại, nguy cơ biến mất một nguồn gen quý hiếm mà con người chưa hiểu biết hết quả là thiệt thòi cho đa dạng sinh học.
Họ quấn vô nhau, yêu nhau. Vợ chồng một đêm xa nhau để về với người yêu cũ. Sáng ra, con gà lôi hông tía trống lại gáy, mặt trời lại lên, ai về nhà nấy, như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nên dân bản thích con hông tía, tôn trọng nó, thương yêu nó, và bảo vệ nó khỏi săn bắn với lời thề thủy chung với nó. Vì nó là hiện diện cho đất lành.
Vị thần ẩn dật của A Rem
Họ quấn vô nhau, yêu nhau. Vợ chồng một đêm xa nhau để về với người yêu cũ. Sáng ra, con gà lôi hông tía trống lại gáy, mặt trời lại lên, ai về nhà nấy, như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nên dân bản thích con hông tía, tôn trọng nó, thương yêu nó, và bảo vệ nó khỏi săn bắn với lời thề thủy chung với nó. Vì nó là hiện diện cho đất lành.
Với người A Rem, gà lôi hông tía là vị thần ẩn dật, sống dưới các thung lũng của núi đá vôi, nơi có nhiều côn trùng và các loài cây cỏ dại. Thân của nó hai bên hông có nhiều lông tía nên nó được gọi là gà lôi hông tía. Chúng ẩn dật thoắt ẩn, thoắt hiện trong các vòm rừng nhiệt đới.
Tuy nhiên với người A Rem như già Đinh Rầu, muốn tìm kiếm nó cũng đơn giản. Nơi nào có nhiều tổ mối, nơi đó quy tụ được nhiều cá thể gà lôi hông tía, già cho hay: “Chúng thích các tổ mối ở thung lũng, nơi đó chúng đến tìm nhau, con trống múa điệu đẹp như thiên đường để quyến rũ các con mái, chúng cạnh tranh với nhau từ bộ lông, bộ đuôi, rồi cả tiếng gáy. Khi các động tác ấy đưa ra hết mà chưa có con mái nào đến, chúng lao vào chiến đấu với nhau, chúng dùng cựa, cánh và mỏ để đánh nhau, con nào thua bay đi thì con thắng ở lại với khá nhiều con mái. Nhưng thường chúng chung thủy một vợ một chồng”.
Bẫy ảnh kỳ công mới chụp được gà lôi trắng và gà lôi hông tía
Thắc mắc “có bắt về để nuôi không?”, ông Rầu cho hay: “Đây là gà thần nên dân bản không thể bắt, nó phù hộ cho các chuyến đi săn được thành công, vì nơi nào có loài này, nơi đó có những loài thú lớn để người A Rem săn bắn.
Loài gà này cũng thích các thung lũng có nhiều hoa dại, chúng ăn côn trùng bên dưới nên trên các thung lũng này là nhiều tổ ong để người đi tìm ong lấy mật ong về dùng. Nó là thần linh của người A Rem và Ma Coong là vậy. Không có loài này, thật sự khó khăn cho nhiều chuyến đi săn cũng như tìm ong giữa rừng rậm”.
Nhưng con trai, con gái A Rem hay Ma Coong lại thích tìm lông gà lôi hông tía trống và mái để tặng nhau khi gặp chúng rụng ở trong rừng. Đó là lễ tục chứng tổ tình yêu thủy chung và đôi lứa. Đinh Đu bảo: “Ngày trước mình lấy vợ, có tìm được cái lông gà lôi hông tía đực, tặng vợ mình bây giờ, cả bản ai cũng ưng bụng lắm. Có được cái đuôi của nó là tự hào lắm, nó quý như vàng thôi”.
Đinh Hạc, người Ma Coong ở xã Thượng Trạch, kể thêm: “Gà lôi hông tía với đồng bào mình còn thức giấc cho anh em biết ngày rằm tháng Giêng mỗi năm, rằm đó con trống gáy là gà nhà gáy, nó gáy trên ngọn Cà Roòng gáy về, cả bản thức giấc chuẩn bị lễ hội đập trống. Lễ hội đó, người Ma Coong ở Việt Nam hay Lào đều về bản trung tâm của xã bên đất của mình làm hội hè, làm trống để đêm đến cùng nhau uống rượu cần, cùng nhau đập trống.
Trống vỡ thì được yêu. Đêm đó đàn ông, đàn bà, người già, người trẻ, con trai, con gái được yêu mà không sợ bị phạt vạ. Họ quấn vô nhau, yêu nhau. Vợ chồng một đêm xa nhau để về với người yêu cũ. Sáng ra, con gà lôi hông tía trống lại gáy, mặt trời lại lên, ai về nhà nấy, như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nên dân bản thích con hông tía, tôn trọng nó, thương yêu nó, và bảo vệ nó khỏi săn bắn với lời thề thủy chung với nó. Vì nó là hiện diện cho đất lành”.
Những hình ảnh đầu tiên
Các nghiên cứu của các nhà khoa học thường tìm thấy gà lôi trắng khi chúng đã chết hoặc qua mẫu lông chứ hiếm khi có được con sống ngoài tự nhiên vì chúng cực kỳ nhút nhát. May thay, vào năm 2015, một chương trình tìm kiếm giống loài này diễn ra ở vùng rừng Khe Nước Trong, huyện Lệ Thủy. Đây là nơi đi lại vô cùng khó khăn, khắc nghiệt, vẫn còn rừng mưa nguyên sinh rậm rạp, bẫy ảnh tự động đã chụp được chúng kiếm ăn tự nhiên, oai vệ, đẹp lộng lẫy dưới tán rừng nhiệt đới. Đây là phát hiện quan trọng về loài gà lôi có trong danh lục sách đỏ của tổ chức bảo tồn IUCN, BirdLife, cũng như Liên minh Bảo tồn thiên nhiên quốc tế.
Chuyên gia Lê Trọng Trãi từ Trung tâm Bảo tồn thiên nhiên Việt cho biết, gà lôi trắng có tên khoa học: Lophura nycthemera. Chúng dài từ 50 – 125cm. Chim đực có bộ lông hai màu, trắng ở trên lưng và đen ở phía bụng. Con mái với lông màu nâu. Mào cong, chân đỏ, da mặt đỏ. Chim đực non có màu lông giống chim cái. Chúng phân bố đến độ cao khoảng 2.000m với tầng thảm tươi của các loại rừng, địa hình hơi dốc cho đến dốc. Sinh sản trong khoảng tháng 2 – 5. Làm tổ trên mặt đất, đẻ 4 – 10 trứng.
Gà lôi hông tía đực oai vệ
Chúng có mối tình với nhau dưới tán rừng với điệu gáy và múa cánh, xòa lông lộng lẫy của con đực tán tỉnh con mái. Tiếng gáy của con đực to và xa, bộ lông ưỡn ra trước rừng xanh oai vệ là mức gợi tình phương phi và cường tráng để những con mái chú ý. Cái tổ con mái làm ra nhưng con đực gắp đến những cọng cỏ khô mềm mại để lót ổ thêm phần ấm áp. Khoa học thì chưa chứng minh chúng “yêu” nhau trong mùa sinh sản như thế nào nhưng anh em Vân Kiều biết chúng “yêu” nhau hơn những gì họ biết, bởi con đực sung mãn và cực kỳ chiều chuộng con cái, ngược lại nhu cầu con cái luôn tăng cao để duy trì nòi giống theo cách tự nhiên của chúng.
Ở vùng Phong Nha – Kẻ Bàng, một nhóm 3 nhà sinh học trẻ gồm Đặng Ngọc Kiên, Lê Thúc Định, Đinh Hoàng Tuấn đã làm dự án bẫy ảnh với 5 máy ảnh dưới tán rừng thứ sinh. Lúc đầu, họ hy vọng thu được mẫu lông gà lôi hông tía. Sau gần 3 tháng, nhóm đã bất ngờ khi những thước phim đưa đi tráng có nhiều cá thể đực và mái đã ra “sân ăn” nơi có những bẫy ảnh chờ đợi. Ngoài tự nhiên, gà lôi hông tía là loài nhút nhát, nó là một mắt xích trong chuỗi thức ăn của cáo, chồn, mèo rừng, thậm chí nhiều khi chúng còn bị khỉ tấn công. Do vậy, chúng được khoác một màu sắc hết sức bí ẩn.
Đặng Ngọc Kiên nói: đã có nhiều thợ săn bắt một số cá thể, nhưng khi tiếp cận thì đã chết, hoặc bị làm thịt, hoặc đã bị bán, chỉ còn một số mẫu lông vương lại trong giỏ của thợ săn. Ước ao tận mắt chứng kiến chúng, nhóm của Kiên quyết định dấn thân vào tìm hiểu loài này. Và lần đầu tiên, họ thành công khi thu trọn hình ảnh của gà lôi hông tía.
Loài này xác nhận lần đầu vào năm 1858, nhưng đến nay mới có hình ảnh sinh động. Con đực trưởng thành có mào dài (70 – 90mm), thường dựng đứng, có màu đen lam ánh thép. Đầu, cằm, họng màu đen. Phần dưới lưng màu vàng kim loại.
Hông và trên đuôi có đen tuyền và đỏ tía. Phần còn lại của bộ lông có màu lam tía. Con cái trưởng thành không có mào nhưng lông ở đỉnh đầu dài hơn. Đuôi thẳng và tròn. Bộ lông nhìn chung có màu nâu, ở bụng có hình vảy trắng nhạt. Mặt đỏ nâu. Da mặt và chân màu đỏ. Chúng làm tổ ở rừng núi đất. Bắt đầu vào mùa sinh sản vào năm thứ ba, mỗi lứa từ 4 – 8 quá trứng. Trứng ngắn và hơi tròn, màu vàng hồng nhạt kích thước (18 – 38mm). Ấp 24 – 25 ngày. Ăn hạt, giun và côn trùng.
Gà đực trông rất oai vệ với bộ lông sặc sỡ, gà mái kém về màu sắc nhưng chúng nhỏ thon trông rất kiêu kỳ với bộ lông giản dị của màu nâu thẫm điểm xuyến những chấm trắng bắt mắt.
Lần cập nhật cuối ( Thứ sáu, 24 Tháng 3 2017 05:38 )
 

Về Vĩnh Lộc xem rước kiệu Thành hoàng

Email In PDF.
(QBĐT) - Có lẽ cũng từ lâu lắm rồi, dễ chừng ngót nghét 60 năm, đến hôm nay, người làng Vĩnh Lộc (TX. Ba Đồn) mới lại được hòa vào dòng người rước kiệu Thành hoàng đi khắp nơi, mọi nẻo đường quê, đi qua những nhà thờ họ trong làng. Dòng người nối tiếp dòng người, niềm tự hào về quê hương xứ sở cũng vì thế cứ nối dài ra mãi.
Điện Thành hoàng – niềm tự hào của người Vĩnh Lộc
Với nhiều thế hệ người làng Vĩnh Lộc, điện Thành hoàng làng đã trở thành một phần ký ức, là niềm tự hào da diết khôn nguôi mỗi khi nhớ về làng quê bé nhỏ nằm phía hạ nguồn dòng sông Gianh. Nơi chốn trang nghiêm và linh thiêng ấy là địa điểm tổ chức những hoạt động văn hóa lễ hội mang đậm màu sắc truyền thống, níu bước chân những người con phương xa trở về mỗi dịp lễ tết, hội hè.
Theo sử sách cũ ghi lại, điện Thành hoàng làng Vĩnh Lộc (Đông Đoài – Hai Giáp) được xây dựng năm 1483 từ sự đóng góp của nhân dân. Ngày ấy, điện được làm bằng tre nứa để thờ vị Thượng thư Đại Hành khiển Trần Bang Cẩn, người vốn có dòng dõi vua Trần, là người có công đánh dẹp giặc Chiêm Thành, chiêu mộ dân, khai hoang lập ấp. Năm 1815, điện Thành hoàng được nhân dân làng Vĩnh Lộc tu sửa hoàn chỉnh. Bên ngoài điện thờ trang nghiêm còn có cả một hệ thống sân ngoài, sân trong, bình phong, tiền điện, miếu tả, miếu hữu. Theo đánh giá của nhiều nhà nghiên cứu văn hóa, điện Thành hoàng Vĩnh Lộc là kiểu kiến trúc độc đáo trong loại hình kiến trúc thời phong kiến ở Quảng Bình. Đến hôm nay, trải qua gần 600 năm tồn tại giữa bao thăng trầm của thời cuộc và vĩnh hằng trong chính tâm khảm của bao thế hệ người dân nơi đây, điện Thành hoàng làng Vĩnh Lộc vẫn giữ nguyên dáng vẻ uy nghi với nhiều hoa văn sắc nét. Những hình rồng, hình phượng mềm mại uốn lượn, cách điệu thể hiện khả năng sáng tạo nghệ thuật tuyệt vời của các nghệ nhân xưa.


Dù trời nắng gắt, nhưng lễ rước kiệu Thành hoàng vẫn có sự tham gia của rất đông người làng Vĩnh Lộc
Theo Đại Việt sử ký toàn thư và gia phả chữ Hán còn lại của các dòng họ trong làng Vĩnh Lộc, thì Vĩnh Lộc được hình thành cách đây khoảng 600 năm, từ khi Thành hoàng Trần Bang Cẩn dẫn đầu đoàn quân đánh dẹp giặc Chiêm Thành. Với mỗi thế hệ người dân làng Vĩnh Lộc, thần Trần Bang Cẩn đã trở thành một phần linh thiêng, gắn bó thiết thân với chính đời sống tinh thần, chở che họ trước những bước thăng trầm của cuộc sống. Những năm bom đạn chiến tranh, thần vẫn sống giữa lòng dân, là nguồn cổ vũ động viên con cháu Vĩnh Lộc quyết tâm bám trụ bảo vệ từng tấc đất quê hương. Hòa bình lập lại, người dân làng Vĩnh Lộc coi vị Thành hoàng làng như nguồn động viên, che chở cho họ trong chính cuộc mưu sinh, cùng vững tâm làm giàu, xây dựng kinh tế, phát triển quê hương.
Trải qua hàng trăm năm vững bền tồn tại, thách thức cả sự tàn phá khốc liệt của chiến tranh và thời gian, Điện Thành hoàng Vĩnh Lộc vừa là nơi thờ tự, nơi tế lễ, nơi tưởng niệm vị Thành hoàng Trần Bang Cẩn, vừa gắn bó với những lễ hội, tín ngưỡng của cư dân Vĩnh Lộc. Với chiều sâu văn hóa và bề dày lịch sử hàng trăm năm, Điện Thành hoàng làng Vĩnh Lộc đã được xếp hạng là Di tích lịch sử - văn hóa cấp Quốc gia vào năm 1995.
Giữ văn hóa truyền thống là giữ làng
Chúng tôi đã được tham dự lễ hội kỳ phúc của làng Vĩnh Lộc vào dịp rằm tháng 6 âm lịch vừa qua, tận thấy những nghi thức văn hóa và nét đẹp truyền thống vẫn vẹn nguyên trong chính đời sống của người dân nơi đây. Đây là lễ hội được tổ chức hằng năm nhằm ghi ơn công lao khai khẩn của vị Thành hoàng Trần Bang Cẩn, cầu cho đời sống của nhân dân được yên ổn, bình an. Cũng như mọi năm, lễ hội lần này được tổ chức với nhiều nghi thức truyền thống như dâng hương tại Điện Thành hoàng làng Vĩnh Lộc (Đông Đoài - Hai Giáp), lễ rước kiệu từ Điện Thành hoàng đến Miếu Quan Tổng trấn về nhà thờ các họ làng Vĩnh Lộc, lễ khai sắc, lễ kỳ phúc và một số hoạt động giao lưu văn hóa – văn nghệ. Có một điều đặc biệt, phải gần 60 năm rồi, nay nghi thức rước kiệu từ Điện Thành hoàng đến Miếu Quan Tổng trấn về nhà thờ làng Vĩnh Lộc mới được tổ chức lại. Theo cụ Đinh Phú Tặng, một cao niên trong làng kể lại rằng, kể từ sau cải cách ruộng đất, suốt nhiều năm liền, lễ hội rằm tháng 6 của làng không còn duy trì nghi thức này nữa. Nhưng nay, sau rất nhiều nỗ lực bảo tồn, nghi thức rước kiệu Thành hoàng đến các nhà thờ họ đã trở về trong vỡ òa niềm vui của người già và cái háo hức đón đợi của người trẻ. 5h sáng, sau khi cúng lễ tại Điện Thành hoàng, kiệu bắt đầu được rước đi dọc theo các con đường nhỏ, đi đến từng nhà thờ họ. Giữa cái nắng tháng 7, dọc theo con đường dài hơn 7km quanh làng, người già, người trẻ ai nấy đều háo hức đón đợi đoàn rước kiệu đi qua. Đi đến đâu, người làng nơi đó lại áo quần chỉnh tề, cùng hòa vào dòng người háo hức đi dọc theo các con đường trong làng đến các nhà thờ họ. Làng Vĩnh Lộc xưa gồm cả thôn Vĩnh Lộc (Quảng Lộc) và thôn Hợp Hòa (Quảng Hòa) ngày nay nên dẫu khi địa giới hành chính đã khác, thì họ vẫn luôn tự hào mình là người làng Vĩnh Lộc xưa, cùng tôn kính Thành hoàng làng như một đức tin linh thiêng và bền vững.
Một trong những nghi thức quen thuộc trong lễ hội rằm tháng 6 âm lịch làng Vĩnh Lộc là nghi thức khai sắc. Đã từng có hàng chục cuộc du ngoạn qua nhiều làng quê trên dải đất nắng gió Quảng Bình, nhà nghiên cứu Tạ Đình Hà khẳng định, có lẽ không một làng quê nào như làng Vĩnh Lộc, trải qua hàng trăm năm lịch sử, đến nay, dân làng vẫn còn giữ nguyên vẹn 30 sắc phong qua các triều đại. Hơn thế nữa, có những vị thần được phong sắc nhiều lần. Trong 23 đạo sắc các vị thần của các dòng họ làng Vĩnh Lộc có hai vị là tước công, bốn vị tước hầu, một vị tước bá, một vị tước tử, với trung đẳng thần, thượng đẳng thần, tôn thần... có một sắc phong vào loại sớm, năm Cảnh Hưng thứ 15 (1785).
Riêng tại Điện Thành hoàng làng Vĩnh Lộc hiện đang lưu giữ 7 sắc phong cho Thượng thư Đại Hành Khiển Trần Bang Cẩn. Hằng trăm năm đã trôi qua, cùng với sự tồn tại linh thiêng của Điện Thành hoàng làng Vĩnh Lộc là 7 sắc phong đã và đang được người dân làng Vĩnh Lộc gìn giữ cẩn thận. Và cứ mỗi dịp lễ hội, người làng Vĩnh Lộc lại một lần nữa được chính những bảo vật truyền đời này gợi nhắc và tôn thêm niềm tự hào về truyền thống quê hương. Niềm tự hào ấy như mạch nguồn chảy trong từng huyết quản, càng rạo rực hơn khi mỗi dịp lễ hội, đứng trước điện thờ, nghe cụ cao tuổi và uy tín nhất của làng lần lượt đọc 7 sắc phong còn ánh màu vàng bạc, lấp lánh hình rồng phượng và hoa văn tinh tú.
Lễ hội truyền thống làng Vĩnh Lộc là nét đẹp văn hóa đã ăn sâu vào tiềm thức những người con của làng. Và dù ở đâu, dù làm gì, người làng Vĩnh Lộc hôm nay vẫn đau đáu nhớ về làng quê ấy, nơi có ngôi điện Thành hoàng linh thiêng vững bền với thời gian, nơi có sự gắn bó bền chặt của tình làng, nghĩa xóm. Như lời ông Nguyễn Viết Kháng, Trưởng ban Truyền thống làng Vĩnh Lộc: người Vĩnh Lộc hãnh diện, tự hào với những tinh hoa mà tổ tiên đã để lại bao nhiêu thì càng “ứng xử” với tinh hoa ấy trách nhiệm và trân trọng bấy nhiêu. Hôm qua, hôm nay và mãi mãi về sau, những tinh hoa ấy sẽ luôn được gìn giữ cẩn thận bằng tất cả niềm tự hào và trân trọng bởi giữ văn hóa truyền thống cũng chính là giữ làng!
Diệu Hương 
Lần cập nhật cuối ( Thứ năm, 09 Tháng 2 2017 11:30 )
 
Trang 7 trong tổng số 106 trang.
Bạn đang ở: Trang chủ