Lịch âm dương

Xem tin theo ngày

< Tháng 4 2019 >
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
23 24 25 26 27 28
29 30          

Thống kê truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay6627
mod_vvisit_counterHôm qua3341
mod_vvisit_counterTuần này6627
mod_vvisit_counterTuần trước14520
mod_vvisit_counterTháng này66703
mod_vvisit_counterTháng trước60583
mod_vvisit_counterTất cả5152218

Có: 10 khách trực tuyến

Thơ - Văn

BỐ CHỒNG TÔI

Email In PDF.
Tác giả Trần Xuân Mai
Bố  chồng tôi vì nước quên mình
Hy sinh khi tuổi còn xanh mái đầu.
Đời mẹ dang dở nhịp cầu,
Nuôi đàn con nhỏ trắng màu khăn tang!
*
Chuyện là : đã bảy mươi năm 
Một hôm cuộc họp đang bàn đánh tây,
Rào làng chiến đấu kế hay
Hai mươi ngày đánh mạnh – thẳng tay không chùn
Giữ làng, giữ xóm, giữ thôn
Để dân cày cấy đủ nguồn sinh nhai.
Không ngờ lũ chó nó hay,
Báo với quân Pháp, áp ngay bìa rừng.
Súng giặc xối xả không ngừng,
Cuộc họp dang dở, phải dừng lại ngay.
Tài liệu dấu dưới đấy dày
Bảo toàn cở sở trước bầy sói lang.
Ẩn mình trên núi, dưới hang,
Gió reo, suối hát đại ngàn chở che!
Lũ giặc vẫn tuốt sáng lê,
Dàn hàng tìm kiếm, bốn bề bủa vây.
Liều mình với giặc phen này,
Bố đánh lạc hướng chạy ngay về làng.
Đồng nội lúa đã chín vàng,
Đôi chân của bố nhẹ nhàng lướt nhanh.
Đạn bay tứ phía vòng quanh
Đầu bố buốt lạnh – trời xanh quay cuồng!
Máu đào loang đỏ mãi tuôn
Trong lòng đất mẹ xóm thôn ân tình.
Bờ mương, ruộng lúa lặng im
Chao cánh im lìm, chim nghẹn lời ca,
Bạn bè, đồng đội lệ nhòa
Nắng chiều nhuộm tím cỏ hoa bố nằm!
*
Quyết tâm bảo vệ xóm làng
Tiếc thương đồng đội – kết đoàn bài ca
Ruộng đống thêm trái, thêm hoa
Giữ hay câu hát dân ca sớm chiều!

Anh em tôi còn nhỏ, chẳng biết nhiều
Tréo chân, tựa cổng mỗi chiều ngóng cha!
Mặt trời khuất rặng tre nhà,
Chắc bố nhiều việc ở xa chưa về!
Sương mờ phủ đỉnh núi quê
Bìm bịp cất tiếng não nề trong đêm.
Bấc đèn tay mẹ khều lên
Bập bùng mờ tỏ nặng thêm nỗi sầu!
Đợi bố, đợi mãi rất lâu…!
Đèn cạn hết dầu, nghe bố ờ… âu…
Con ơi, con ngủ cho sâu…!
Lớn lên chăm học làm giàu quê hương.
Thương mẹ giãi nắng dầm sương
Đoàn kết huynh đệ - hãy nhường nhịn nhau.
Con ơi, con ngủ cho lâu…!
Mai rày khôn lớn nhớ câu kết đoàn,
Đuổi giặc ra khỏi xóm làng
Tấc đất, tấc vàng phải giữ nghe con!
Đất rồng, cháu việt, máu son!
Quyết chí sống còn với bọn xâm lăng!
Râm ran gà gáy canh tàn…
Chân bố bước vội … sang ngang chuyến đò!

Hà Nội, ngày 11/4/2019
Bài viết kỷ niệm 70 năm ngày bố mất
* bố chồng tôi tên là: Phạm Quang Mởn, nguyên Phó Chủ tịch Ủy Ban kháng chiến - Hành chính xã Lệ Trạch (gồm 10 thôn. Sau này tách thành nhiều xã) hy sinh ngày 16/12/1949 lúc ông mới 39 tuổi.
Ngày 24/12/2013 Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã ký quyết định số 2534/QĐ/CTN truy tặng Huân chương kháng chiến chống Pháp cho bố tôi.
Sau 5 năm chờ đợi, ngày 7/01/2019, gia đình chúng tôi đến gặp cán bộ Phòng Chính sách địa phương hỏi về tấm Huân chương vẫn không giải quyết được. Chúng tôi phải nhờ Đài truyền hình Trung ương can thiệp, địa phương mới chịu đem trả tấm Huấn chương trên cho gia đình chúng tôi.
Lần cập nhật cuối ( Thứ năm, 18 Tháng 4 2019 16:16 )
 

BẾN ĐÒ

Email In PDF.
Tác giả Giảng viên Toán ĐHTM Nguyễn Văn Pứ
Biển động xôn xao
Sóng trào lên bãi
Con thuyền bẻ lái
Quay lại phía bờ.
Du khách ngẩn ngơ
Đợi chờ chuyến khác
Nhìn con nước bạc
Trên thác đổ về.
Lòng dạ tái tê
Dầm dề mưa dội 
Chìm trong đêm tối
Dế trỗi buồn tênh.
Tóc em bồng bềnh
Chông chênh ngọn gió 
Sao trời không rõ 
Má đỏ nhạt nhòa.
Anh dạ xót xa
Như là lửa cháy
Mong sao dòng chảy
Trở lại bình yên.

Hà Nội, ngày 21/4/ 2019
Lần cập nhật cuối ( Chủ nhật, 21 Tháng 4 2019 05:44 )
 

CHUYỆN CỦA ÔÔNG MỆ (K1)

Email In PDF.


Tác giả Đại tá Chinh Doan

Mệ ơi bắc cơm xưa
Tui chộ cụng đạ trưa
Chừ răng nghe hơi đói
Sáng ni ra rọng vội.
Nên xưa được ménh xi
Chừ bụng cứ râm ri
Ngài nghe hơi mệt mệt.
Kỳ ôông ni lạ thiệt
Sáng tui loọc nồi khoai
Bỏ ra trửa bàn rồi
Răng mà ôông nỏ ngó.
Chừ tui đi dem lả
Nấu cơm cho ôông ăn
Ôông ra đằng sau nương
Chắt phai nạm rau đọt.
Chơ mệ ni lạ thiệt
Cứ hay sai rứa hè
Tui chắt đó rồi tê
Rứa là xong xi nựa.
Ôông ơi sáng tui chộ
Con đóc dỏ mới về
Mui hần bôi đỏ hoe
Áo ngắn trên lộ đún.
Mắt hần vẹ diều lắm
Tui biết kể răng chừ
Tóc hần duộm vàng hoe
Dư đuôi bò ênh Mẹt.
Cấy mệ ni lạ thiệt
Thanh niên chừ khác rồi
Con trai xâu lộ tai
Con cấy xăm đầy cổ.
Ôông ơi râng ri nựa
Kháp đóc dỏ trửa đàng
Tui mau mồm hỏi thăm
Cháu về khi mô rứa.
Hắn nói " Thanh kiu mệ"
Khôông biết hắn nói xi
Tui chỉ biết là ì:
Mệ bình thường cháu ạ.
Mà tui nghị cụng lạ
Đáng ra kháp mệ tra
Phải nói tiếng gìa quê
Ai lại dùng tiếng pháp.
Mệ nói xuyện một chặp
Là cháy mất nồi cơm
Đừng để dư mọi hôm
Hắn cháy đen, khét lẹt.
Con cái mềnh lạ thiệt
Hần nói tết nỏ về
Bựa ni tiện tàu xe
Chơ mô dư ngọi bựa.
Hay ôông đi dắn thử
Dủ mấy đứa hần về
Có con lợn đó tê
Cụng được phai trục lô
Hần thích ăn phải biết.
Ôông ơi tui nói thiệt
Hay mua phai con ga
Nuôi đến tết vưa to
Để con về mần thịt.
Nuôi được khôông rứa biết
Lện hần chết mất tang
Ngồi mà tiếc kỳ côông
Đêm nằm canh kẻ trộm.
Triều đi chợ Trường sớm
Mệ mua ít hột rau
Trỉa mấy voọc đằng sau
Để mà ăn cho sẹch.
Cơm được xưa rứa biết
Đi ăn đạ mệ hè
Nói xuyện làng, xuyện quê
Biết khi mô cho ngạ.
Thôi đi ăn cấy đạ
Có xuyện xi nói sau
Chơ kỳ lưng hần đau
Ăn để nằm một thí.

Hà Nội ngày 11/4/2019
Lần cập nhật cuối ( Thứ tư, 17 Tháng 4 2019 02:33 )
 

NỖI ĐAU CÒN LẠI...

Email In PDF.


Tác giả Hoa Tím

Bao ngang trái trên con đường gió bụi
Cuối cuộc đời mà lòng vẫn chưa yên
Biết làm sao rửa hết những muộn phiền
Mong được đón ánh bình minh tươi sáng.
Chiều hiu hắt, bay về đâu cánh nhạn?
Níu dùm ta chút nắng cuối hoàng hôn.
Đừng vội vã chui vào mây lẫn trốn
Bỏ lại ta cay đắng bủa quanh hồn....
Sống trên đời có kẻ dại người khôn
Vậy mà ta cả đời ngơ ngẩn mãi...
Hơn nửa đời trôi qua ta nhìn lại
Có được gì ngoài những niềm đau...

Long An, ngày 09/4/2019
Lần cập nhật cuối ( Thứ năm, 18 Tháng 4 2019 16:15 )
 
Trang 1 trong tổng số 636 trang.
Bạn đang ở: Trang chủ Thơ - văn