Lịch âm dương

Xem tin theo ngày

< Tháng 1 2023 >
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
            1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 29
30 31          

Thống kê truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay181
mod_vvisit_counterHôm qua1142
mod_vvisit_counterTuần này8924
mod_vvisit_counterTuần trước11174
mod_vvisit_counterTháng này59650
mod_vvisit_counterTháng trước181037
mod_vvisit_counterTất cả13281988

Có: 10 khách trực tuyến

Tin tức - Sự kiện

Kỳ lạ làng thị trăm tuổi là “ân nhân” nhiều đời của người dân

Email In PDF.
Trong chiến tranh, thị là thứ cứu đói, che chắn cho người dân vượt qua mọi cơn an nguy, mưa bom bão đạn. Chính vì vậy, thị vừa là người bạn, vừa là ân nhân của họ.

Quả thơm dâng vua
Làng thị cổ trăm tuổi nằm ở xã Mỹ Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình. Ngôi làng nằm bên bờ nam sông Son này vốn là một trong những nơi người Chăm khai hoang lập đất trước đó hàng nghìn năm.
Theo các bậc cao niên trong làng, vùng đất này xưa được gọi là làng cổ Cao Lao, có đến hơn một nghìn cây thị cổ thụ có tuổi đời hàng trăm năm, trong đó, có những cây gần một nghìn năm tuổi. Đến nay, người dân không ai biết vì sao, vùng đất của mình lại mọc lên nhiều cây thị đến vậy. Chỉ biết rằng, các thế hệ người Cao Lao nối tiếp nhau ra đời, đã thấy những cây thị cổ thụ đứng sừng sững tự bao giờ.

Hiện, cả xã Mỹ Trạch còn hơn 50 cây thị cổ thụ.
Ở xã Mỹ Trạch hiện vẫn lưu truyền một truyền thuyết để giải thích nguồn gốc về cây thị. Chuyện kể rằng, người Chăm từng sinh sống trên mảnh đất này chẳng có gì làm đặc sản dâng các vị vua Chăm. Họ đã kiếm nhiều giống cây quý từ các địa phương khác về trồng, nhưng cây chẳng đơm hoa kết trái. Một hôm, có người nông dân nghèo vào rừng hái củi, bỗng nhiên ông ngửi thấy một hương vị lạ từ sâu trong rừng. Đi mãi đến mỏi chân, ông đứng trước một cây cổ thụ xum xuê trái, trái chín căng mọng, vàng óng, thơm đến lạ.
Chưa bao giờ ngửi được mùi thơm như thế, người nông dân vừa sẻ một đôi trái ngửi vừa nếm, thấy ngọt, liền đưa về báo cho vị quan chủ vùng. Vị quan lập tức cho người hái trái để dâng vua. Nhà vua tiếp nhận quả lạ, thích ngay mùi thơm của quả, hỏi quả gì, người Cao Lao vốn giọng quá “nặng”, đang muốn nói "thì chưa biết quả gì" nhưng phát âm chữ "thì" thành chữ "thị". Vua Chăm nghe vậy liền gọi đó là thị. Từ đó, người làng Cao Lao vào rừng, lấy hạt quả thị về gieo khắp làng để hàng năm lấy quả tiến vua. Không biết truyền thuyết cây thị có thật hay không, nhưng thị có rất nhiều ở xã Mỹ Trạch mà các xã khác quanh vùng không hề có.
Ông Nguyễn Trọng Chiến, 85 tuổi, trú xã Mỹ Trạch, giải thích thêm: “Tên gọi Làng Thị xuất phát từ lí do vùng đất này được trồng rất nhiều thị. Trước đây, trung bình mỗi nhà trồng một cây, có nhà trồng ba, bốn cây. Chính vì vậy, thị có khi trở thành khu rừng quanh năm rợp bóng mát, trẻ con rủ nhau chơi dưới tán thị như lạc vào khu rừng cổ tích vậy”.
Ân nhân của người dân
Dưới tán thị cổ thụ có tuổi đời khoảng 300 năm đứng sừng sững trước cổng nhà, ông Nguyễn Trọng Chiến nhớ lại những kỷ niệm gắn bó cùng “người bạn đời” thứ hai của mình. “Khi tôi ra đời, cây thị đã có, tính từ đời cố đến giờ là 7 đời rồi. Ngày xưa, thị là thứ nuôi sống dân nghèo, giúp họ vượt qua biết bao cơn khó khăn, bĩ cực. Chính vì vậy, mỗi nhà đều trồng ít nhất một cây. Khi thị xanh, người dân hái thị nấu với nhái, tạo thành món ăn rất ngon, mang dự vị đặc trưng không nơi nào có được. Bắt đầu tháng 6, tháng 7 âm lịch hàng năm là mùa thị chín, lúc này, thị theo bước chân những người phụ nữ đội gánh, vượt đò đi đến các chợ Hạ Trạch, chợ Thanh Khê, chợ Ba Đồn.... Bán được thị, các chị lại đổi mua thức ăn, mua vải may quần áo mới cho đàn con thơ đang chờ ở nhà. Cũng bởi vậy, mỗi năm chỉ cần nhìn lên cây thị có nhiều quả hay không, người ta sẽ biết được nhà nào ấm no, nhà nào “thất bát”, ông Chiến nhớ lại.

Cây thị trở thành chứng tích lịch sử gắn bó với các thế hệ người dân ở đây.
Những khi quân địch đổ bộ vào vùng Nam sông Gianh, người dân Cao Lao nhờ cây thị mà chạy trốn bao phen. Người ta chọn những cây thị cổ cao nhất trong làng làm nơi quan sát sự di chuyển của quân địch. Đứng trên ngọn cây thị sẽ thấy rõ mồn một hướng di chuyển của chúng trên sông Gianh. Người quan sát sẽ rung lên một hồi kẻng báo động nếu thấy giặc đi về hướng làng Cao Lao. Nghe thấy tiếng kẻng báo động, trâu bò chạy trước, người chạy sau tìm cách trốn vào rừng sâu trú ẩn. “Ngày ấy, tiếng kẻng phát ra từ cây thị trở thành thứ âm thanh hết sức quen thuộc. Đến nỗi, trâu bò đang cày ngoài ruộng nghe thấy cũng tự giác nhanh chân chạy trốn, không cần sự dẫn dắt của con người”, một người dân cho biết.
Chỉ tay về phía gốc thị, bà Nguyễn Thị Gái, 90 tuổi, trú xã Mỹ Trạch bùi ngùi nhớ lại cảnh bao lần thị che chắn, bảo vệ dân làng thoát khỏi mưa bom bão đạn: “Trong chiến tranh, ba mẹ đào hầm ngay dưới gốc thị để trú ẩn. Mỗi lần nhìn thấy quân địch tấn công vào làng, cha tôi liền đưa cả nhà xuống hầm tránh nạn. Có lần quân địch kéo đến, chúng không thấy ai trong làng, liền châm lửa đốt nhà. Khi chúng rút đi rồi, cha tôi cùng người dân tìm cách dập lửa. Thị là loại cây có rễ chùm, vì vậy, nó có tác dụng giữ hầm thêm vững chắc. Nếu chẳng may bom rơi trúng, tán thị xum xuê, cây thị rắn rỏi cũng ngã mình ra đỡ đạn cho dân”.
Thi thoảng, lại có người lạ tìm đến nhà những người dân có cây thị cổ để hỏi mua với giá cao nhưng người dân quyết không bán. Họ lưu giữ cây thị cổ thụ như lưu giữ ký ức, chứng tích lịch sử của làng. Như lời cụ ông Nguyễn Văn Chiến khẳng khái: “Cây đã có vài ba trăm năm tuổi rồi nên không bán, cây đã trở thành cây di sản rồi...”.
Ông Phan Nam Tiến, Chủ tịch UBND xã Mỹ Trạch cho biết, theo thống kê, hiện cả xã còn khoảng trên 50 cây thị cổ thụ, trong đó có 20 cây có tuổi đời hàng trăm năm. Chính quyền địa phương cũng thường xuyên nhắc nhở người dân chăm sóc và lưu giữ các cây thị cổ thụ. Với địa phương, cây thị cổ thụ không chỉ tạo ra môi trường trong lành, mà còn là những chứng tích lịch sử vô cùng quý giá, gắn bó với các thế hệ người dân nơi đây.
Ngô Thị Huyền
 

Hotgirl 25 tuổi ở Quảng Bình khiến nhiều người "sập bẫy" lừa hơn 16 tỉ đồng

Email In PDF.
(NLĐO) – Bằng chiêu trò kêu gọi góp vốn đầu tư mua đất sinh lời, người đẹp 25 tuổi ở Quảng Bình đã lừa đảo nhiều nạn nhân rồi chiếm đoạt tài sản hơn 16 tỉ đồng.
Ngày 25-1, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Quảng Bình đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can và lệnh tạm giam 4 tháng đối với Nguyễn Thị Lành (SN 1997; trú tại huyện Quảng Ninh) về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản.

Đối tượng Nguyễn Thị Lành
Theo hồ sơ vụ án, từ đầu năm 2021, Nguyễn Thị Lành đã kêu gọi người thân, bạn bè cùng góp tiền để Lành đầu tư mua đất sinh lợi nhuận. Để tạo lòng tin với những người được huy động góp vốn, người đẹp này đã tự tạo ra các tin nhắn điện thoại thể hiện nội dung nhắn tin với những người làm việc tại Quỹ đất của tỉnh Quảng Bình, Sở Kế hoạch - Đầu tư tỉnh trao đổi về những dự án đầu tự có lợi nhuận cao.
Ngoài ra, Lành còn tự ý soạn ra các văn bản, quyết định của Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Quảng Bình thể hiện nội dung về các ưu đãi, lãi suất cao nhưng thực tế là không có thật.
Lành chụp ảnh các tài liệu này và gửi cho những người được huy động vốn để họ tin tưởng, giao tiền. Sau khi nhận được tiền, Lành sử dụng một phần để trả lãi nhằm lấy lòng tin, để họ tiếp tục chuyển thêm tiền đầu tư, phần còn lại Lành sử dụng để tiêu xài cá nhân.
Với thủ đoạn trên, Nguyễn Thị Lành đã nhận tiền từ nhiều người với số tiền hơn 16,4 tỉ đồng và đến cuối năm 2021 thì không còn khả năng chi trả nên các nạn nhân đã viết đơn tố cáo đối tượng đến cơ quan Công an.
 
HOÀNG PHÚC
 

XÚC ĐỘNG MỘT BÀ THƠ VỀ ĐẢNG

Email In PDF.
QĐND- Nguyên quán nhà thơ Chế Lan Viên (1920-1989) ở xã Thanh An, huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị. Bài thơ “Kết nạp Đảng trên quê mẹ” được ông sáng tác năm 1949, với nguồn cảm hứng từ chính lễ kết nạp Đảng của ông trên quê hương Quảng Trị.
           Nhà thơ Chế lan Viên (1920-1989)
KẾT NẠP ĐẢNG TRÊN QUÊ MẸ
Giã mẹ ra đi kháng chiến bốn phương trời
Kết nạp Đảng, bỗng quay về quê mẹ!
Có phải quê hương gọi ta về đấy nhỉ?
Dặn dò ta, khuyên nhủ ta thêm
Trong buổi đầu, ta theo Đảng đi lên.
 
Ngày vào Đảng đất trời như đổi khác
Những vật vô tri cũng làm rưng nước mắt
Đá sỏi cây cằn, sao bỗng thấy thiêng liêng?
Giọng nói quen nghe, màu đất quen nhìn
Bỗng chan chứa trăm điều chưa nói hết
Tôi cúi đầu nghe, dặt dìu, tha thiết
Cây cỏ trời mây, kẻ mất người còn
Trong mơ hồ, trăm tiếng của quê hương.
 
Tiếng mẹ bảo bên tai: "Con hãy nhớ
Bà con quê ta đói nghèo lam lũ
Cuộc sống xưa như nước chảy mất dòng
Không ai thương như cỏ nội giữa đồng
Con chim bỏ trời quê ta đi xứ khác
Đất chẳng nuôi nổi người, người không nuôi nổi đất
Chiếc khăn xanh mẹ bịt trên đầu
Đã từng che hai thứ tóc buồn đau
Mẹ trông ở đời con... "Con hãy gắng
Con đi đi... Từ nay con có Đảng"
Tôi nhìn ra thấy máu thịt quê hương
Như đang dâng thành núi, đọng thành cồn
Ôi gió Lào ơi! Ngươi đừng thổi nữa
Những ruộng đói mùa, những đồng đói cỏ
Những đồi sim không đủ quả nuôi người
Cuộc sống gian lao ít tiếng nói cười
Chỉ tiếng gió mù trời chen tiếng súng
Của đồn giặc mấy năm trời chiếm đóng.
 
Đảng kính yêu! Tôi tìm Đảng giữa nơi này
Như chờ vang tiếng sét xé trời mây...
 
Tôi đứng trước Đảng kỳ, rưng mắt lệ
Phút mơ ước, sao thiếu hình bóng mẹ?
Giặc bao vây ngăn lối chặn đườn
Thiếu cả gia đình ngay giữa đất quê hương!
Mẹ ơi! Mẹ không là đồng chí
Nhưng Đảng kỳ đây chính là của mẹ
Đời khổ đau mẹ đứng dưới cờ này
Mẹ đói nghèo, hàng ngũ bên con đây
Mẹ xem, con mặc áo nâu sồng xưa mẹ mặc
Mai con hát khúc bình dân xưa mẹ hát
Đảng mến yêu, có phải mẹ giới thiệu con vào?
Từ buổi dạy con lòng thương ghét ban đầu
Tự quê mẹ nghèo, tự đời mẹ khổ
Tự giọt lệ khóc tù đi biệt xứ
Tự nắm cơm khô đưa cán bộ thoát làng
Từ tiếng thét căm thù vì giặc giã, vua quan
Tưởng như cả quê hương giới thiệu tôi vào Đảng
Rẫy bắp, vườn tiêu, bờ tre, bãi sắn
Những đồi tranh ăn độc gió Lào
Cả trại tù Lao Bảo chốn rừng sâu
Ôi tiếng đầu tiên gọi ta “đồng chí”
Là tiếng quê hương ấm lành Quảng Trị
Những đảng viên đầu tiên đứng sát bên tôi
Là bạn thuở nhi đồng áo vá cơm khoai.
 
Tôi đứng dưới cờ, đưa tay tuyên thệ
Trên đất quê hương mang hình bóng mẹ
Ngỡ chừng như vừa sinh lại lần đầu
Đảng trở thành nơi cắt rốn chôn rau.
Quảng Trị năm 1949
*
Xúc động một bài thơ về Đảng
QĐND - Nguyên quán nhà thơ Chế Lan Viên (1920-1989) ở xã Thanh An, huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị. Bài thơ “Kết nạp Đảng trên quê mẹ” được ông sáng tác năm 1949, với nguồn cảm hứng từ chính lễ kết nạp Đảng của ông trên quê hương Quảng Trị.
“Kết nạp Đảng trên quê mẹ” đánh dấu hai sự kiện quan trọng trong cuộc đời nhà thơ lớn Chế Lan Viên. Về mặt con người xã hội, bài thơ ghi lại thời khắc nhà thơ Chế Lan Viên nguyện trung thành với lý tưởng của Đảng, dùng ngòi bút là vũ khí sắc bén trên mặt trận văn hóa văn nghệ dưới sự lãnh đạo của Đảng. Riêng với con đường nghệ thuật thi ca, bài thơ đánh dấu bước chuyển phong cách nghệ thuật của tác giả: Từ thi pháp lãng mạn, tượng trưng của phong trào Thơ Mới sang thi pháp trữ tình chính trị của thơ ca cách mạng. Cần nhắc lại rằng, Chế Lan Viên nổi danh từ năm 17 tuổi với tập thơ “Điêu tàn” gây ngạc nhiên, ngưỡng mộ khắp thi đàn. Song, cũng như bao văn nghệ sĩ cùng thời đi theo cách mạng, Chế Lan Viên rất khó khăn để “lột xác” sáng tác trong hoàn cảnh thời đại mới. Điều đó buộc nhà thơ phải “nhận đường” (chữ của Nguyễn Đình Thi), thâm nhập vào đời sống mới, “ba cùng” với nhân dân để tìm cảm hứng sáng tác.
Khi đã đồng hành cùng cuộc cách mạng lớn lao, sát cánh với nhân dân vĩ đại, nhà thơ chợt nhận ra Đảng thật gần gũi, gắn bó máu thịt như nhà thơ bấy lâu nay gắn bó với quê hương, với người mẹ sinh thành. Chẳng thế mà nhà thơ phải viết hai câu thơ để diễn đạt suy nghĩ đó: “Tưởng như cả quê hương giới thiệu tôi vào Đảng” và “Đảng mến yêu, có phải mẹ giới thiệu con vào?”. Việc nhân cách hóa Đảng như người mẹ đã tạo ra tính đa nghĩa, mang lại tính trữ tình giàu chất nghệ thuật để bài thơ thoát khỏi khuôn sáo tuyên truyền cổ động tầm thường: “Mẹ trông ở đời con... Con hãy gắng/ Con đi đi... Từ nay con có Đảng”, “Ngỡ chừng như vừa sinh lại lần đầu/ Đảng trở thành nơi cắt rốn chôn rau”.
Nghệ thuật thơ cách mạng sử dụng từ ngữ đậm chất thị giác với lớp biểu tượng, hình ảnh gây cảm giác mạnh cho người đọc. Trong giờ phút được kết nạp Đảng “đất trời như đổi khác”, Chế Lan Viên bồi hồi nhớ lại quá khứ đau buồn “một cổ hai tròng”, thiên nhiên khắc nghiệt khiến đời sống nhân dân, cuộc đời người mẹ cơ cực: “Cuộc sống xưa như nước chảy mất dòng”; “Những ruộng đói mùa, những đồng đói cỏ/ Những đồi sim không đủ quả nuôi người”. Với Chế Lan Viên, đi theo Đảng là điều tất yếu bởi chỉ có Đảng mới đem lại độc lập, tự do, cơm áo cho người dân, để quê hương bớt lầm than: “Đảng kính yêu! Tôi tìm Đảng giữa nơi này/ Như chờ vang tiếng sét xé trời mây...”
Sự xúc động của bài thơ, đồng thời cũng là sự phát hiện của nhà thơ đó là trở thành đảng viên đồng nghĩa phải gắn bó với nhân dân cần lao, phải đứng ở tuyến đầu, chấp nhận khó khăn thử thách: “Mẹ xem, con mặc áo nâu sồng xưa mẹ mặc/ Mai con hát khúc bình dân xưa mẹ hát”. Đọc bài thơ, độc giả có thể thấy sự tin tưởng của nhà thơ vào tương lai tươi sáng của quê hương đất nước dưới sự lãnh đạo của Đảng, với điểm tựa nhân dân vững chắc.
Bài thơ “Kết nạp Đảng trên quê mẹ” sau này được in trong tập “Ánh sáng và phù sa” (Nhà xuất bản Văn học, 1960), khẳng định vị trí hàng đầu của Chế Lan Viên trong nền thơ ca cách mạng. Riêng với bài thơ “Kết nạp Đảng trên quê mẹ” mãi được ghi nhận là một trong những bài thơ hay nhất, xúc động nhất viết về Đảng.
Tiến sĩ LƯƠNG HOÀNG PHƯƠNG
Lần cập nhật cuối ( Chủ nhật, 06 Tháng 2 2022 03:07 )
 

ĐẢNG LÀ NƠI NHỊP TIM TÔI ĐẬP...

Email In PDF.

Ðảng là nơi nhịp tim tôi đập
Nơi buồn vui trong công việc mỗi ngày
Trong cây cỏ hồn ông bà thuở trước
Tiếng trống ngày Xô-viết vẫn còn lay…
 
Ðảng là mẹ, là cha trong hàng quân Cứu quốc
Tay giơ cao thành “đồng chí” dưới cờ
Máu đổ ba mươi năm đánh giặc
Máu càng hồng, càng thắm một giấc mơ
 
Anh ngã xuống một buổi chiều Quảng Trị
Không kịp về kết nạp Ðảng đêm nay
Ðứa em út bây giờ trong đội ngũ
Ðảng là anh trong thương nhớ vơi đầy…

Tôi không thể sống một ngày không nhớ
Tôi từ đâu và đất nước từ đâu
Ngày nô lệ, máu thành dòng tới bể
Ðến trời xanh cũng không có trên đầu…
 
Tôi không thể không căm hờn những kẻ
Làm ô danh Ðảng vĩ đại của mình
Tôi không thể không coi khinh những kẻ
Hưởng rất nhiều mà không một ghi ơn.
 
Ðất nước đã bừng lên vận mới
Nhưng làng quê còn sấp ngửa luống cày
Tôi không thể sống một ngày không nhớ
Mỗi ngày mình theo Ðảng để vì ai.
Tác giả: NGUYỄN SĨ ĐẠI
Lần cập nhật cuối ( Thứ năm, 03 Tháng 2 2022 09:16 )
 
Trang 5 trong tổng số 123 trang.
Bạn đang ở: Trang chủ