TÔI LÀ TÔI

In

.....Tác giả Nguyễn Huỳnh Liên
Tôi là tôi, chính là tôi
Ít nhiều khác biệt từ hồi xưa nay
Tóc xanh gợn chút heo may
Mắt tình cũng đã phủ đầy thời gian.
 
Tôi là tôi, hỏi trần gian
Nghiêng gương soi lại nhung nhan bạc màu
Tháng ngày không thể quay đầu
Khi tờ lịch mỏng úa nhầu dần rơi.
 
Tôi là tôi, giữa cuộc đời
Đã từng nếm đủ khóc cười Nhân sinh
Thế gian vật chất vô hình
Biết mà vẫn cứ vô tình bám theo.
 
Tôi là tôi,đủ mốc meo
Ừ thì nợ nghiệp còn đeo vậy mà
Kệ đi giữa cuộc ta bà
Hơn thua được mất chẳng qua vô thường.
 
Tôi là tôi, vẫn con đường
Mỗi ngày tôi bước thấy dường như xa
Mỉm cười... Ừ nhỉ... Chắc là
Bây chừ có lẽ đã già hơn xưa...!
 
Tiền Giang, ngày 22/12/2022
Lần cập nhật cuối ( Thứ hai, 10 Tháng 7 2023 12:57 )